Mùa xuân nho nhỏ khổ 4 5

Văn mẫu lớp 9: Cảm nhận khổ thơ 4, 5 bài thơ Mùa xuân nho bé của Thanh Hải mang đến 16 bài văn mẫu, kèm theo 2 dàn ý cụ thể. Qua đấy, giúp các em học trò lớp 9 hiểu thâm thúy hơn để viết bài văn cảm nhận hay hơn.

Qua khổ 4, 5 Mùa xuân nho bé, sẽ giúp chúng ta thông suốt hơn về tiếng lòng của thi sĩ Thanh Hải về khát vọng hiến dâng cho đời, cho công cuộc xây dựng tổ quốc. Vậy mời các em cùng theo dõi bài viết dưới đây của Du Học Mỹ Âu nhé:

Dàn ý cảm nhận khổ thơ 4, 5 bài thơ Mùa xuân nho bé

Dàn ý 1

1. Mở bài

Giới thiệu tác giả Thanh Hải, bài thơ Mùa xuân nho bé và khổ thơ 4 và 5.

Xem xét: Học trò tự tuyển lựa cách viết mở bài trực tiếp hoặc gián tiếp tùy thuộc vào năng lực của bản thân mình.

2. Thân bài

a. Khổ thơ thứ 4

Nguyện vọng của tác giả: biến thành con chim, làm cành hoa: những thứ giản dị nhưng xinh xắn điểm tô cho cuộc đời 1 cách lặng thầm nhưng ý nghĩa.

Điệp cấu trúc câu: “Ta làm…” nhấn mạnh khát vọng sống hòa nhập vào cuộc sống của tổ quốc, góp sức phần tốt đẹp, dù bé nhỏ, của mình cho cuộc đời chung, cho tổ quốc

Muốn đem đến cho cuộc đời những nhạc điệu xinh xắn, ý nghĩa. Trong bản nhạc rộn ràng của cuộc đời, tác giả chỉ muốn làm 1 nốt trầm nhưng mà cũng đủ làm xao xuyến lòng người. → Thể hiện sự khiêm tốn.

→ 1 mơ ước nho bé, thành tâm, ko cừ khôi lớn lao nhưng gần gụi quá, khiêm tốn và cute. Hình ảnh nhuần nhì, thiên nhiên, thật tâm, giọng thơ nhè nhẹ, êm ái, ngọt ngào.

b. Khổ thơ thứ 5

Khao khát góp sức của tác giả: muốn được hiến dâng tuổi xanh của mình cho tổ quốc xuyên suốt cuộc đời của mình dù là lúc đang trong độ tuổi 2 mươi thanh xuân tươi đẹp hay lúc mái tóc đã bạc trắng.

“Âm thầm”: sự góp sức trong thầm lặng, im lặng nhưng mà , hết mình, ko khoa trương.

Điệp từ “dù là” như là 1 lời hẹn, cũng là 1 lời tự răn với lương tâm sẽ mãi mãi là mùa xuân nho bé trong mùa xuân bao la của quê hương, tổ quốc.

→ 4 câu thơ trình bày tình mến thương, 1 lời hẹn, 1 lời tự răn với bản thân sẽ sống hết mình và góp sức đon đả cho đất nước kính yêu bằng cả cuộc đời mình – 1 mùa xuân nho bé.

3. Kết bài

Khái quát lại trị giá nội dung, nghệ thuật của khổ thơ 4 và 5 và tác phẩm.

Dàn ý 2

a) Mở bài

– Giới thiệu tác giả Thanh Hải và bài thơ Mùa xuân nho bé:

  • Thanh Hải là thi sĩ tiên tiến Việt Nam trưởng thành trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.
  • “Mùa xuân nho bé” là 1 trong những bài thơ hay viết về mùa xuân, về khát vọng góp sức cho đời của thi sĩ.

– Khái quát nội dung khổ thơ 4 và 5:

  • Hai khổ thơ 4 và 5 trình bày rõ nhất ước muốn được hòa nhập góp sức cho cuộc đời, cho mùa xuân chung của dân tộc của tác giả.

b) Thân bài

* Khái quát về bài thơ Mùa xuân nho bé

– Hoàn cảnh sáng tác: Bài thơ được tác giả sáng tác khi mà nằm trên giường bệnh, trước lúc mất ít lâu, trong cảnh ngộ tổ quốc đã hợp nhất, đang xây dựng cuộc sống mới nhưng mà còn muôn ngàn gieo neo khó khăn, thách thức.

– Nội dung chính: Bài thơ là tiếng lòng, những hàn huyên, suy ngẫm, mơ ước được hiến dâng 1 mùa xuân nho bé của tác giả cho mùa xuân lớn lao của tổ quốc.

* Phân tích khổ thơ thứ 4: Khát vọng hòa nhập, tình nguyện mang thú vui tới cho cuộc đời

Ta làm con chim hót,Ta làm 1 cành hoa.Ta nhập vào hoà ca,1 nốt trầm xao xuyến

– Điệp từ “ta làm” cộng với nhịp thơ dập dồn diễn đạt rõ nét khát vọng góp sức của thi sĩ:

  • muốn làm con chim hót : góp tiếng hót cho cuộc đời
  • muốn làm 1 cành hoa : góp chút sắc hương cho cuộc sống

-> Ước mơ giản dị, đơn sơ để điểm tô cho vườn hoa mùa xuân muôn hương muôn sắc của tổ quốc.

  • 1 nốt trầm -> ko ồn ã, ko cao điệu nhưng chỉ thầm lặng, lặng thầm “nhập” vào khúc ca, tiếng hát của dân chúng vui tươi đón xuân về.

– Đại từ “ta” dùng để khẳng định đấy ko chỉ là tâm niệm riêng của tư nhân thi sĩ nhưng còn là khát vọng chung của nhiều người.

-> Khát vọng sống hoà nhập vào cuộc sống của tổ quốc, góp sức phần tốt đẹp, dù bé nhỏ, của mình cho cuộc đời chung, cho tổ quốc, nguyện hi vinh cho sự phồn vinh của tổ quốc.

=> Đây là tâm niệm tha thiết của 1 nhà cách mệnh, 1 thi sĩ đã gắn bó trọn đời với tổ quốc, quê hương với 1 khát vọng thật tâm và khẩn thiết.

* Phân tích khổ thơ thứ 5: Nguyện ước góp sức thật tâm không tính tuổi tác

“1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đời”

– Hình ảnh “mùa xuân nho bé”: ẩn dụ cho cuộc đời mỗi con người, mỗi sự góp sức -> Tác giả muốn góp chút công huân bé nhỏ của mình vào mùa xuân to của tổ quốc.

– Từ láy “lặng thầm”, “nho bé” là cách nói khiêm tốn, thật tâm của tư cách sống cao đẹp lúc hướng đến việc góp vào ích lợi chung của dân tộc.

-> Lẽ sống góp sức lặng thầm, khiêm tốn của thi sĩ, thầm lặng lặng thầm góp sức, chẳng khoa trương, ko cần người nào biết tới.

“Dù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc.”

– Điệp ngữ “dù là”: thái độ tự tin trước những gieo neo trở lực của đời người

– “tuổi 2 mươi”, “lúc tóc bạc”: thầm lặng góp sức bất kể lúc tuổi xanh hay khi về già.

-> Lời hẹn, lời tự răn với lương tâm sẽ phải kiên định, thách thức với thời kì tuổi già, bệnh tật để mãi mãi làm 1 mùa xuân nho bé trong mùa xuân bao la của quê hương tổ quốc.

=> Với niềm yêu đời khẩn thiết, tác giả vượt lên trên cảnh ngộ về bệnh tật mong muốn da diết được sống có lợi bằng tất cả sức trẻ của mình. Tinh thần về bổn phận với quê hương, tổ quốc, khát vọng được sống, được góp sức biến thành 1 tinh thần bất tử trong tâm hồn tác giả.

* Rực rỡ nghệ thuật trong 2 khổ thơ:

  • Sử dụng các từ láy, điệp từ hiệu quả
  • Hình ảnh đẹp, giản dị
  • Ngôn từ xác thực, tinh tế, gợi cảm
  • So sánh và ẩn dụ thông minh

c) Kết bài

  • Khái quát trị giá nội dung của 2 khổ thơ.
  • Cảm nhận của em về 2 khổ thơ.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 1

Thanh Hải là thi sĩ gắn bó cả cuộc đời mình với cách mệnh. Ông trưởng thành trong 2 cuộc kháng chiến chống Mỹ và chống Pháp. Nhà thơ xứ Huế luôn sáng sủa, yêu đời và giữ trong mình ý thức được góp sức và cống hiến mình vào công cuộc bảo vệ và dựng xây tổ quốc. Bài thơ “Mùa xuân nho bé” là bài thơ điển hình nhất của ông, là tiếng lòng của thi sĩ trong những ngày cuối đời trên giường bệnh, khao khát được hòa mình vào công cuộc xây dựng cuộc sống mới của cả nước sau hợp nhất. Khổ thơ 4, 5 trình bày rõ ý thức đó của tác giả.

Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoa.Ta nhập vào hòa ca1 nốt trầm xao xuyến.

Quốc gia đang bước sang 1 trang sử mới, rộn rực và hoan hỉ. Không khí mùa xuân chan chứa: mùa xuân của tự nhiên, mùa xuân của tổ quốc. Tuy vậy, chặng đường đi lên sự đổi mới đấy còn cần sự đồng lòng, phấn đấu của cả dân tộc. Do vậy nhưng thi sĩ khát khao được góp sức, được hòa nhập vào cuộc sống của tổ quốc. Hình như chưa tổ quốc mình lại đẹp đẽ hơn thế. Thời khắc đau thương, chìm trong bùn lầy của đau thương, nghèo đói và dày xéo dưới gót kẻ thù đã lùi vào quá vãng.

Quốc gia đó luôn to mạnh, đi lên từng ngày. Hành trình đi đến ngày mai của tổ quốc vẫn ko dừng, cứ đi lên là sự trình bày chí khí, nỗ lực của dân tộc Việt Nam. Hoan hỉ, kiêu hãnh và bổn phận, thi sĩ muốn hóa thành 1 phần vẻ đẹp đó.

Điều tâm niệm của thi sĩ là khát vọng được hòa nhập vào cuộc sống của tổ quốc, góp sức phần tốt đẹp – dù bé nhỏ của mình cho cuộc đời chung, cho tổ quốc. Điều tâm niệm đó được trình bày 1 cách thật tâm trong những hình ảnh thiên nhiên, giản dị và đẹp

Đẹp và thiên nhiên vì thi sĩ đã dùng những hình ảnh đẹp của tự nhiên để nói lên nguyện ước của mình. Con chim hót, 1 cành hoa là những hình ảnh đẹp của tự nhiên. 1 nốt trầm trong dàn hợp xướng là âm thanh nhưng mọi người đều thích nghe.

Khát vọng của tác giả tuy ẩn chứa sự khiêm nhượng qua hình ảnh nho bé, lặng thầm nhưng mà trình bày 1 tiếng lòng cao cả, trình bày 1 nhân sinh quan cao đẹp: phải góp sức cho tổ quốc, dù là bé nhỏ, và phải ko dừng góp sức cho cuộc đời.

Mỗi con người hãy là 1 mùa xuân nho bé để làm nên mùa xuân bất tử của tổ quốc. 1 xã hội tốt đẹp thì mỗi con người phải tốt đẹp. Đây là điều tâm niệm và khát vọng của thi sĩ trước khi đi xa vĩnh biệt cuộc đời.

Lẽ sống của Thanh Hải còn được trình bày trong những vần thơ sâu lắng:

1 mùa xuân béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc.

Cách sử dụng ngôn từ của thi sĩ Thanh Hải rất xác thực, tinh tế và gợi cảm. Làm cành hoa, làm con chim, làm nốt trầm và làm 1 mùa xuân nho bé để lặng thầm hiến dâng cho cuộc đời.

“Mùa xuân nho bé” là 1 ẩn dụ đầy thông minh, biểu hiện 1 cuộc đời cute, 1 khát vọng sống cao đẹp. Mỗi người hãy làm 1 mùa xuân,hãy đem tất cả những gì tốt đẹp, tinh tuý của mình, dẫu có bé nhỏ để góp vào làm đẹp cho mùa xuân tổ quốc.

Cặp từ láy “nho bé”, “lặng thầm” cho thấy 1 thái độ thật tâm, khiêm nhượng, lấy tình thương làm chuẩn mực cho lẽ sống đẹp, sống để góp sức đem tài năng chuyên dụng cho tổ quốc, chuyên dụng cho dân chúng.

Là 1 trong người nghệ sĩ với lòng yêu nước trào dâng, giọng văn của Thanh Hải tràn đầy khát vọng được góp sức, được hòa mình vào công cuộc xây dựng, đổi mới tổ quốc. Hai khổ thơ 4, 5 bài “Mùa xuân nho bé” đã khắc họa 1 cách sống động nỗi niềm đấy của thi sĩ, đơn sơ, giản dị nhưng cũng hết sức mạnh bạo.

Tuổi trẻ hừng hực khí thế và khao khát làm nên những hoài bão to. Người trẻ muốn được góp sức, cống hiến vào công cuộc xây dựng chung của tổ quốc. Cảm nhận khổ 4 5 bài “Mùa xuân nho bé”, chúng ta ko chỉ cảm phục trước ý thức bổn phận và tinh thần bất tử đang rực cháy trong trái tim thi sĩ nhưng còn là bài học thâm thúy cho tuổi teen hiện nay. Chúng ta phải luôn học tập, đoàn luyện, cống hiến mình vì sự nghiệp chung để ko phí hoài tuổi xanh, cũng bởi “sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 2

Thanh Hải là thi sĩ xứ Huế. Vùng đất hữu tình với con sông Hương thơ mộng và núi Ngự Bình nghiêm trang vun vén cho hồn thơ Thanh Hải bay cao. Vốn trưởng thành trong 2 cuộc kháng chiến, Thanh Hải là người có công đầu trong việc xây dựng nền văn chương cách mệnh ở miền Nam thời chống Mỹ. Những tác phẩm của ông được bao lứa tuổi độc giả nhắc mãi như “ Mồ anh hoa nở”, “Những đồng đội kiên trung”.

Nhưng nói đến thơ Thanh Hải, người ta thường nghĩ ngay tới bài thơ “Mùa xuân nho bé”. Tác phẩm được thi sĩ sáng tác khi mà nằm trên giường bệnh, trước lúc mất ít lâu. Ấy là tiếng lòng của thi sĩ trước vẻ đẹp của tự nhiên, nhịp sống của tổ quốc vào xuân. Đặc trưng hơn nữa, thi sĩ bộc bạch ước muốn được hòa nhập góp sức cho cuộc đời, cho mùa xuân chung của dân tộc. Khát vọng đó được Thanh Hải trình bày rõ qua 2 khổ 4 và 5 của bài thơ:

“Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoaTa nhập vào hòa ca1 nốt trầm xao xuyến.

1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc…”

Trong khí thế bừng bừng của tổ quốc vào xuân, tác giả đã cảm thu được 1 mùa xuân trỗi dậy từ tâm hồn mình. Ấy là mùa xuân của lòng người, mùa xuân của nhựa sống tươi trẻ, mùa xuân của góp sức và hoà nhập.

Tác giả ko mơ 1 giấc mơ lớn lao, ko ước muốn to lao, chỉ là những mong muốn đơn sơ bình dị:

“Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoaTa nhập vào hòa ca1 nốt trầm xao xuyến.”

Xin làm 1 tiếng chim hót hoà trong muôn vạn tiếng chim cất cao tiếng hót chào mừng xuân mới, xin làm 1 cành hoa trong muôn vạn cánh hoa thầm lặng khoe sắc tỏa hương thơm cho cuộc đời chung, xin làm 1 nốt nhạc trầm trong bản đồng ca của dân tộc ngợi ca quốc gia tổ quốc đang đổi mới. Nguyện ước của thi sĩ sao nhưng cute, gần gụi lạ kì. Ấy chính là sự chiếu ứng của hình ảnh “bông hoa tím biếc”và âm thanh tiếng chim chiền chiện ở khổ thơ thứ nhất. Đọc từng câu thơ, ta thấy nhịp thơ lập cập, gấp rút như nhịp sống quê hương, như mong ước cháy bỏng nhưng khiêm tốn của thi sĩ được hiến dâng cho đời.

Tâm hồn của tác giả hoà vào mùa xuân tổ quốc, thôi thúc mạnh bạo nhưng mà cũng rất thầm lặng:

“1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đời”

Lời thơ như tâm sự tha thiết. 1 sự thông minh lạ mắt của thi sĩ lúc phát xuất hiện được hình ảnh “mùa xuân nho bé”. Mỗi con người, mỗi sự góp sức được giả dụ 1 mùa xuân bé hoà vào mùa xuân chung của đất trời, của Non sông. Ấy cũng là ước nguyện bé nhỏ của thi sĩ, muốn được mãi mãi làm việc, hi sinh, góp sức 1 cách thầm lặng lặng thầm cho quê hương tổ quốc bất chấp sự thách thức của thời kì, tuổi tác

“Dù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc”

Lời thơ cứng rắn, điệp ngữ “dù là” khẳng định thái độ tự tin trước những gieo neo trở lực của đời người. Tuổi trẻ góp sức hi sinh, tuổi già cũng tiếp diễn thầm lặng góp sức. Tinh thần về bổn phận đối với quê hương tổ quốc, khát vọng được sống được góp sức biến thành lẽ sống trong cuộc đời tác giả. Lời thơ ko chỉ là nguyện ước của riêng 1 thi sĩ nhưng còn là lời kêu gọi mọi người hãy chung vai gắng công xây dựng 1 cuộc đời tươi đẹp trong ngày mai. Tâm nguyện này, ta bắt gặp đâu đấy trong những vần thơ của Tố Hữu:

“Nếu là con chim, chiếc láThì chim phải hót, chiếc lá phải xanhCó lẽ nào vay nhưng ko có trảSống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”

Sự hi sinh thầm lặng, lặng thầm góp sức tài năng, sức lực, tuổi xanh cho cuộc lẽ nào phải chỉ có trong thơ Tố Hữu, nhà văn Nguyễn Thành Long trong truyện ngắn “Âm thầm Sa Pa ” cũng đã khắc họa nên bức chân dung đối tượng anh thanh niên cùng nhiều đối tượng khác. Họ chính là minh chứng sinh động nhất của hình ảnh mùa xuân nho bé ” nhưng Thanh Hải gửi gắm tới chúng ta qua bài thơ cuối đời của ông.

Tóm lại, 2 khổ thơ 4 và 5 trong bài “Mùa xuân nho bé ” đã làm lay chuyển tâm hồn người đọc, ko chỉ bởi chất nhạc vương vấn, ko chỉ bởi nhạc điệu vừa tha thiết vừa hào hùng thôi thúc nhưng còn bởi ước nguyện thật tâm và khiêm tốn của thi sĩ. Nguyện ước đó đâu còn của riêng Thanh Hải. Đọc những vần thơ của ông, ta tự răn phải làm gì để ko hổ hang với những người đi trước, hổ hang vì đã chối bỏ bổn phận đối với tổ quốc quê hương? Tất cả được trình bày bằng những việc làm chi tiết ở bữa nay.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 3

Thanh Hải là thi sĩ đi qua 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ. Ông dành cả cuộc đời cho trận đấu đấu giải phóng dân tộc. Ngay tới cả những ngày tháng rốt cuộc của cuộc đời, Thanh Hải vẫn khao khát được gắn kết với mạch nguồn cuộc sống, với trái tim to dân tộc, góp sức sức lực bé nhỏ của mình trong công cuộc dựng xây tổ quốc. Ý nguyện cao đẹp đó được thể hiện trong khổ 4 và 5 bài thơ “Mùa xuân nho bé”, tác phẩm rốt cuộc nhưng thi sĩ gửi lại cho đời.

“Mùa xuân nho bé” là tác phẩm điển hình của thi sĩ Thanh hải. Bài thơ là tiếng lòng khẩn thiết yêu quý và gắn bó với tổ quốc, với cuộc đời; trình bày nguyện ước thật tâm của thi sĩ, mơ ước được góp sức cho tổ quốc, góp 1 “mùa xuân nho bé” của mình vào mùa xuân to của dân tộc.

Trước mùa xuân của tự nhiên, mùa xuân của tổ quốc, sự đi lên của cuộc sống, tác giả khao khát được hòa nhập vào cuộc sống của tổ quốc. Chưa bao giờ tổ quốc đẹp đẽ hơn thế. Chặng đường lịch sử đã qua với bao gian khó, khó nhọc. 4 ngàn 5 lập quốc rạng ngời nền văn hiến Đại Việt, sức mạnh dân tộc được khẳng định, tổ quốc vẫn trường tồn và đi lên. Quốc gia như tại sao là sự so sánh đầy ý nghĩa. Sao là nguồn sáng bất tận, là vẻ đẹp của vũ trụ, vẻ đẹp vĩnh hằng trong ko gian và thời kì. Đây là niềm kiêu hãnh về tổ quốc Việt Nam người hùng, bất tử.

Quốc gia đó luôn to mạnh, đi lên từng ngày. Hành trình đi đến ngày mai của tổ quốc vẫn ko dừng, cứ đi lên là sự trình bày chí khí, nỗ lực của dân tộc Việt Nam. Hoan hỉ, kiêu hãnh và bổn phận, thi sĩ muốn hóa thành 1 phần vẻ đẹp đó:

“Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoa .Ta nhập vào hòa ca1 nốt trầm xao xuyến”.

Điều tâm niệm của thi sĩ là khát vọng được hòa nhập vào cuộc sống của tổ quốc, góp sức phần tốt đẹp – dù bé nhỏ của mình cho cuộc đời chung, cho tổ quốc. Điều tâm niệm đó được trình bày 1 cách thật tâm trong những hình ảnh thiên nhiên, giản dị và đẹp. Đẹp và thiên nhiên vì thi sĩ đã dùng những hình ảnh đẹp của tự nhiên để nói lên nguyện ước của mình. Con chim hót, 1 cành hoa là những hình ảnh đẹp của tự nhiên. 1 nốt trầm trong dàn hợp xướng là âm thanh nhưng mọi người đều thích nghe. Tác giả muốn làm việc, muốn góp sức cho cuộc đời, góp sức cho tổ quốc. Điệp từ 1 trong đoạn thơ diễn đạt sự ít oi, khiêm tốn nhưng mà hình ảnh con chim, cành hoa, nốt trầm rốt cuộc dã dồn vào hình ảnh thật rực rỡ:

“1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc”.

Bao trùm tất cả, ông nguyện ước hoá thành “1 mùa xuân nho bé”, lặng thầm, thầm lặng hiến dâng toàn thể tâm hồn, trí não, sức lực và cả sự sống của mình góp cùng mọi người. Khát vọng của tác giả tuy ẩn chứa sự khiêm nhượng qua hình ảnh nho bé, lặng thầm nhưng mà trình bày 1 tiếng lòng cao cả, trình bày 1 nhân sinh quan cao đẹp: phải góp sức cho tổ quốc, dù là bé nhỏ, và phải ko dừng góp sức cho cuộc đời. Mỗi con người hãy là 1 mùa xuân nho bé để làm nên mùa xuân bất tử của tổ quốc. 1 xã hội tốt đẹp thì mỗi con người phải tốt đẹp. Đây là điều tâm niệm và khát vọng của thi sĩ trước khi đi xa vĩnh biệt cuộc đời.

“Dù là tuổi 2 mươi.Dù là lúc tóc bạc”

Những hình ảnh bông hoa, tiếng chim hót được tác giả phác hoạ ở phần đầu bài thơ giờ đây lại quay về trong khổ thơ này trong giọng thơ êm ái, ngọt ngào. Cách cấu tứ lặp lại tương tự tạo ra sự đối ứng chặt chẽ và mang 1 ý nghĩa mới: Niềm mong muốn được sống có lợi,góp sức cho đời là 1 lẽ thiên nhiên như con chim đem đến tiếng hót, bông hoa toả hương sắc cho đời. Trong bài “1 khúc ca xuân” Tố Hữu cũng có những suy ngẫm gần giống:

“Nếu là con chim, chiếc láThì con chim phải hót, chiếc lá phải xanhCó lẽ nào vay nhưng ko có trảSống là cho đâu chỉ nhận riêng mình?”

Điều tâm niệm đó thật cao đẹp, thật tâm, là sự tăng trưởng thiên nhiên trong mạch xúc cảm của bài thơ. Điệp từ “ta” như 1 lời khẳng định. Và cái “ta” vốn chỉ để nói về mình bỗng như biến thành cái “ta” chung của nhiều người, khát vọng của nhiều người. Điệp ngữ “dù là” như 1 lời tự khẳng định, tự răn với lương tâm -> sự kiên định, thách thức với thời kì, tuổi già, bệnh tật để mãi làm 1 mùa xuân nho bé trong mùa xuân bao la của quê hương, tổ quốc. Giọng thơ bé nhẹ, thành tâm nhưng mà mang sức nói chung to.

“Mùa xuân nho bé” của Thanh Hải là 1 bài thơ rực rỡ. Với thể thơ 5 chữ, giọng thơ khi mạnh bạo, khi khẩn thiết ngân vang, âm hưởng nhẹ nhõm xuyên khổ thơ, tác giả đã biểu thị xúc cảm trước mùa xuân của tự nhiên, tổ quốc và khát vọng xinh xắn muốn được hiến dâng cho cuộc đời trước khi đi xa. Nguyện ước của thi sĩ cho ta hiểu mỗi người phải biết sống, góp sức cho cuộc đời. Thế nhưng mà hiến dâng, hoà nhập nhưng vẫn giữ được nét riêng mỗi người. Khổ 4 và 5 bài thơ “Mùa xuân nho bé” là kết tinh đặc sắc của nhựa sống mãnh liệt và tình yêu tha thiết của người nghệ sĩ 1 lòng sống vì dân chúng, vì tổ quốc.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 4

Như chúng ta đã biết, mùa xuân là mùa tụ hội của các nhà thơ, là 1 mùa mang đậm chất thơ, cũng giống như các thi sĩ khác, thi sĩ Thanh Hải cũng đã cảm thu được mùa xuân để sáng tác bài thơ “Mùa xuân nho bé” để trình bày nguyện ước bé nhoi, rốt cuộc trong đời của ông trước lúc tạ thế. Ông đã để lại cho kho tàng văn chương Việt Nam 1 bài thơ rất rực rỡ, dễ ợt nhưng ấn đậm những dòng xúc cảm, nguyện ước của ông, tiêu biểu qua 2 khổ thơ trong bài:

Ta làm con chim hót Ta làm 1 cành hoa Ta nhập vào hòa ca 1 nốt trầm xao xuyến. 1 mùa xuân nho bé Âm thầm dâng cho đời Dù là tuổi 2 mươi Dù là lúc tóc bạc.

Ôi, chỉ vẻn vẹn 2 khổ thơ thôi nhưng ta thấm nhuần được biết bao lăm xúc cảm. Tác giả muốn hóa thân vào những cảnh vật nhưng mình đang thấy, đang nghe trước mắt. Từ “ta” của tác giả ko chỉ là xúc cảm chung của mọi người nhưng là chỉ riêng tác giả thôi, tác giả chỉ muốn 1 mình hiến dâng cho cuộc đời, cho tổ quốc. “Ta làm con chim hót”, ôi…câu thơ nghe êm ái làm sao, nguyện ước của tác giả thật khiêm tốn, chỉ muốn làm 1 con chim trong muôn nghìn loài chim trên tổ quốc, chỉ muốn cất 1 tiếng hót trong bao lăm rung động của đất trời góp thêm 1 sắc xuân bé nhoi cho tổ quốc. Kế nữa, tác giả lại muốn làm 1 cành hoa, có nhẽ chỉ là 1 cành hoa dại ven đường thôi, cành hoa mang 1 màu sắc nhẹ nhõm và lôi cuốn, 1 cành hoa của “mùa xuân nho bé” chen chút với bao cành hoa xinh xắn, quí hiếm khác để đi vào cái “mùa xuân của tổ quốc” 1 niềm khát khao nhưng mà đáng quý biết bao! Đẹp tươi biết bao! Sau đấy tác giả lại muốn nhập vào 1 bài ca chỉ bởi “1 nốt trầm xao xuyến”, chỉ 1 nốt trầm trong 1 bài ca thôi, 1 nốt trầm nhưng lúc nghe xong ta lại còn vấn vương. Tác giả muốn cất lên 1 âm vọng tầm thường nhưng lặng thầm, muốn góp thêm cho cuộc đời 1 nốt nhạc trong những âm vang quyến rũ hơn lúc tổ quốc đang bước vào 1 mùa xuân đặc sắc.

1 mùa xuân nho bé Âm thầm dâng cho đời.

Tới đây, có nhẽ giọng thơ đã trầm lại. Hiện thời, tác giả đã muốn dâng cả cuộc đời mình cho tổ quốc, nhưng mà bản chất lại là dâng 1 cái rất bé “1 mùa xuân nho bé”, tuy mùa xuân của tác giả bé nhưng mà nó là cả hàng triệu trái tim của những con người Việt Nam dâng cho tổ quốc 1 mùa xuân, 1 mùa xuân trong 1 mùa xuân bao la của tổ quốc. Thanh Hải thầm lặng, “lặng thầm dâng cho đời” 1 món quà rất đặc thù, đấy là “mùa xuân nho bé”, 1 mùa xuân nhưng chưa người nào nghĩ tới. Thơ rất lạ mắt, rất hay và rất tình cảm. Tác giả luôn muốn góp sức tất cả cuộc đời mình vào tổ quốc dù ở bất kỳ thời khắc nào của cuộc đời:

Dù là tuổi 2 mươi Dù là lúc tóc bạc.

Điệp từ “dù” nó như là 1 lời hẹn, 1 sự khẳng định là mãi mãi, là vĩnh viễn sẽ ko bao giờ phai theo thời kì. Dù lúc còn trẻ hay lúc đã già thì tác giả vẫn góp sức. tác giả thật là 1 người đáng bái phục, 1 người rất thơ, rất tình cảm!

Với những âm điệu rộn rã, rồi lại thâm trầm, từ ngữ thâm thúy, luyến láy rất vần tác giả đã đưa ta 1 “Mùa xuân nho bé” của riêng mình để rồi nguyện ước cùng tác giả. Chỉ những hình ảnh nguyện vọng: con chim, cành hoa, 1 nốt trầm trong 1 bản hòa ca,… nhưng tác giả khiến ta thấu được biết bao lăm là tình cảm. Những nguyện ước thật khiêm tốn giản đơn cơ mà đầy ý nghĩa, tác giả thật là 1 người đáng kính nể! Luôn muốn dâng hết tất cả cuộc đời mình cho tổ quốc. Gấp trang sách lại, em lại cảm thấy 1 cái gì đấy bổi hổi, xao xuyến muốn đọc lại lần nữa. Những nguyện ước bé nhoi, khiêm tốn của tác giả lại làm cho người đọc chạnh lòng. Thật lạ mắt!

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 5

Ở thời Lý, người ta còn nhớ Thiền sư Mãn Giác tới khi bệnh nặng sắp nhắm mắt xuôi tay vẫn có những vần thơ chứa chan niềm sáng sủa, yêu đời, vui sống: “Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết – Đêm qua sân trước 1 nhành mai”. Thời nay, có Thanh Hải, lúc từng giờ từng phút đương đầu với bệnh tật, ông vẫn có những vần thơ như thế! Ấy chính là bài thơ “Mùa xuân nho bé”. Thi phẩm trình bày tiếng lòng của tác giả về mùa xuân tự nhiên, mùa xuân tổ quốc và nguyện ước được sống có lợi. Đặc trưng, nguyện ước đó, lẽ sống đó được trình bày thật tâm, thâm thúy qua những dòng thơ:

Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoaTa nhập vào hoà ca1 nốt trầm xao xuyến.1 mùa xuân nho bé Âm thầm dâng cho đời Dù là tuổi 2 mươi Dù là lúc tóc bạc.

Đọc bài thơ, ta cảm thu được những xúc cảm hồn nhiên, trong trẻo của thi nhân trước vẻ đẹp và nhựa sống của mùa xuân tự nhiên để rồi từ đấy, xúc cảm được mở mang ra với hình ảnh mùa xuân tổ quốc, mùa xuân cách mệnh cùng những suy ngẫm, tâm niệm về lẽ sống, về ý nghĩa trị giá của cuộc đời mỗi con người. Ấy là nguyện ước, là khát vọng góp sức cho cuộc đời, cho Non sông, quê hương.

Để bộc bạch lẽ sống của mình, ngay từ những câu thơ khởi đầu của đoạn, Thanh Hải đã đem lại cho người đọc cái nhạc điệu ngọt ngào, êm ái của những thanh bằng liên tục “ta”-“hoa”-“ca”.

Điệp từ “ta” được điệp lại 3 lần trình bày 1 nguyện ước thật tâm, tha thiết:

Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoaTa nhập vào hòa ca1 nốt trầm xao xuyến.

Động từ “làm”-“nhập” ở vai trò vị ngữ biểu hiện sự hoá thân tới diệu kỳ – hoá thân để sống đẹp, sống có lợi. Nhà thơ đã tuyển lựa những hình ảnh đẹp của tự nhiên, của cuộc sống để bộc bạch nguyện ước: “con chim”, “1 cành hoa”, ”1 nốt trầm”. Còn gì đẹp hơn lúc làm 1 cành hoa đem sắc hương điểm tô cho mùa xuân đất mẹ! Còn gì vui hơn lúc được làm con chim bé cất tiếng hót rộn ràng làm vui cho đời! Các hình ảnh bông hoa, tiếng chim đã hiện ra trong xúc cảm của thi nhân về mùa xuân tự nhiên tươi đẹp, giờ lại được sử dụng để trình bày lẽ sống của mình. 1 ý nghĩa mới đã mở ra, đấy là mong muốn được sống có lợi, sống làm đẹp cho đời là lẽ thường tình. Hình ảnh “nốt trầm” và lặp lại số từ “1” tác giả cho thấy nguyện vọng khẩn thiết, thật tâm của mình. Không ồn ã, cao giọng, thi sĩ chỉ muốn làm “1 nốt trầm” nhưng mà phải là “1 nốt trầm xao xuyến” để góp vào bản hoà ca chung. Nghĩa là thi sĩ muốn đem phần bé nhỏ của riêng mình để góp vào công cuộc đổi mới và đi lên của tổ quốc. Sự biến đổi đại từ nhân xưng “tôi” sang “ta” cũng có ý nghĩa thâm thúy. Ấy là sự biến đổi từ cái “tôi” tác giả ở khổ thơ đầu mang sắc thái bé nhẹ, riêng tây sang đại từ nhân xưng “ta” mang sắc thái long trọng. Ở đây, cái “tôi” tác giả ko chỉ cất ngôn ngữ của tư nhân mình nhưng còn nói lên tiếng lòng của mỗi người trong 1 mùa xuân mới, trình bày sự hòa quyện, hợp nhất giữa cái riêng và cái chung, giữa tư nhân và số đông. Nhạc điệu thơ chậm trễ, đi vào chiều sâu trầm lắng, tha thiết. Đọc đoạn thơ, ta xúc động trước nguyện ước của thi sĩ xứ Huế và cũng là nguyện ước của nhiều người.

Lẽ sống của Thanh Hải còn được trình bày trong những vần thơ sâu lắng:

1 mùa xuân béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc.

Cách sử dụng ngôn từ của thi sĩ Thanh Hải rất xác thực, tinh tế và gợi cảm. Làm cành hoa, làm con chim, làm nốt trầm và làm 1 mùa xuân nho bé để lặng thầm hiến dâng cho cuộc đời. “Mùa xuân nho bé” là 1 ẩn dụ đầy thông minh, biểu hiện 1 cuộc đời cute, 1 khát vọng sống cao đẹp. Mỗi người hãy làm 1 mùa xuân, hãy đem tất cả những gì tốt đẹp, tinh tuý của mình, dẫu có bé nhỏ để góp vào làm đẹp cho mùa xuân tổ quốc. Cặp từ láy “nho bé”, “lặng thầm” cho thấy 1 thái độ thật tâm, khiêm nhượng. Không khoe khoang, cao điệu nhưng chỉ lặng thầm thầm lặng hiến dâng. Ý thơ trình bày 1 nguyện ước, 1 khát vọng, 1 mục tiêu sống. Biết lặng thầm dâng đời, biết sống vì mọi người cũng là cách sống nhưng thi sĩ Tố Hữu đã viết:

“Nếu là con chim chiếc láThì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh,Có lẽ nào vay nhưng ko trảSống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”.

Nhớ lúc xưa, Ức Trai tiên sinh đã từng tâm niệm:

“Bui 1 tấc lòng trung lẫn hiếuMài chăng khuyết, nhuộm chăng đen”.

Còn hiện thời, Thanh Hải – thi sĩ xứ Huế trước lúc về với toàn cầu “người hiền” cũng đã nguyện ước:

“Âm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc”.

Lời nguyện ước thật thuỷ chung, son sắt. Sử dụng điệp ngữ “dù là” nhắc lại 2 lần như tiếng lòng tự dặn mình đinh ninh: dẫu có ở công đoạn nào của cuộc đời, tuổi 2 mươi chứa chan sức trẻ, hay lúc đã già, bệnh tật thì vẫn phải sống có lợi cho đời, sống làm đẹp cho tổ quốc. Đây là 1 vấn đề nhân sinh quan nhưng mà đã được chuyển tải bằng những hình ảnh thơ sáng đẹp, bằng giọng thơ nhẹ nhõm, rủ rỉ,tha thiết. Thành ra, nhưng sức lan tỏa của nó thật to!Bài thơ được viết vào thời kì cuối đời, trước lúc thi sĩ đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng mà trong bài thơ, cũng như đoạn thơ chẳng phải có chút băn khoăn về bệnh tật, về những nghĩ suy riêng tây cho bản thân. Chỉ “lặng thầm” nhưng cháy bỏng 1 nỗi khao khát được dâng những gì xinh xắn nhất của cuộc đời mình cho tổ quốc. Đây chẳng phải là câu khẩu hiệu của 1 thanh niên vào đời, nhưng là lời tâm niệm của 1 con người đã trải đời qua 2 trận đấu tranh, đã góp sức toàn vẹn cuộc đời và sự nghiệp của mình cho Cách mệnh.

Đoạn thơ, bài thơ với những hình ảnh đơn sơ, gần gụi nhưng chứa đựng nhiều xúc cảm, nhiều suy nghĩ. Bằng thể thơ 5 chữ, giọng điệu thật tâm, khẩn thiết thích hợp với tâm cảnh xúc cảm, cộng với hình ảnh ẩn dụ… Thanh Hải đã gửi tới cho chúng ta 1 thông điệp đáng quý: mỗi người hãy sống có khát vọng, sống có góp sức, dù chỉ là phần bé nhỏ của mình vào công cuộc bảo vệ, gìn giữ và dựng xây tổ quốc. Đọc đoạn thơ, bài thơ ta càng yêu hơn, trân trọng hơn lẽ sống nhưng Thanh Hải để lại, ta càng phải tự răn: Hãy sống đẹp – sống như Thanh Hải đã sống.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 6

Khi tổ quốc đang trên đà đi lên chủ nghĩa xã hội, hòa nhập với số đông lúc cần những con người biết hi sinh, biết góp sức. Thanh Hải là 1 trong những thi sĩ chứa chan tâm huyết của tuổi xanh, dù sức khỏe ko tốt. Bài thơ “Mùa xuân nho bé” đã phần nào nêu lên nguyện ước bé nhoi nhưng mà có ý nghĩa to đối với tổ quốc. Đặc trưng trong 2 khổ thơ:

Ta làm con chim hótTa làm 1 nhành hoaTa nhập cùng hòa ca1 nốt trầm xao xuyến1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi đôi mươiDù là lúc tóc bạc

Thật vậy, xuyên suốt bài thơ “Mùa xuân nho bé” là thú vui phất phới của tác giả trước sự thay đổi mạnh bạo của tổ quốc. 1 con người đầy tâm huyết và khát khao được góp sức cho tổ quốc như Thanh Hải thật đáng hâm mộ, trân trọng.

Thanh Hải nguyện ước thật dễ ợt, mộc mạc nhưng mà có ý nghĩa nói chung to đối với mỗi người, đặc thù là người trẻ:

Ta làm con chim hótTa làm 1 nhành hoaTa nhập vào hòa ca1 nốt trầm xao xuyến

Không ước mong cao xa, lớn lao, “ta” chỉ ước những điều bé nhoi, bình dị nhưng mà chẳng phải ai cũng có thể làm được. “Con chim hót”, “1 nhành hoa”… tưởng chừng là những điều bình dị, dễ ợt với vẻ đẹp thầm lặng và lặng thầm nhưng mà lại có ý nghĩa to đối với mạch thơ. Tác giả chỉ nguyện hóa thân thành con chim có thể cất vang tiếng hót làm vui vẻ cuộc sống này, được tự do tung bay tới những chân mây mới chuyên dụng cho cho dân chúng. Ước làm 1 nhành hoa để tỏa hương và khoe sắc làm giàu đẹp và phong phú hơn cho quê hương, tổ quốc. Dù rằng ước nguyện này có phần lạ kì nhưng mà nó chất phác và gần gụi với đời sống hằng ngày.

Và Thanh Hải còn hi vọng rằng chút góp sức bé bỏng của mình sẽ hòa vào biển người bao la, đóng góp vào công cuộc xây dựng và tăng trưởng tổ quốc.

Ta nhập vào hòa ca1 nốt trầm xao xuyến

Chỉ là “1 nốt trầm” rất bé nhập vào bản hòa ca nhiều thanh sắc cũng đã làm cho tác giả quá toại nguyện, quá ưng ý. Chính tấm thành tâm của tác giả khiến người đọc chẳng thể kìm được dòng xúc cảm. Và rồi tự Thanh Hải nhận mình là “1 mùa xuân nho bé” giữa mùa xuân to của tổ quốc. Dù mùa xuân đó lặng thầm và thầm lặng hi sinh, góp sức nhưng mà đấy là ước nguyện của 1 con người khát sống, khát mến thương.

Mùa xuân nho bé nhưng mà lại có ý nghĩa hết sức to lao. 1 mùa xuân bé, góp thành mùa xuân to, tích tiểu thành đại là việc nhưng mỗi người chúng ta cần phải làm, cần phải phấn đấu để góp sức. Và những ước nguyện bình dị nhưng mà to lao đấy đã thôi thúc tác giả góp sức nhưng ko yêu cầu, chỉ lặng thầm thầm lặng tương tự:

Dù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc

1 ý niệm về thời kì giàu triết lí nhân sinh. Thời gian là tuổi xanh hay là tuổi già thì góp sức vẫn luôn là điều nhu yếu, ko cấp thiết nghĩ suy trẻ mới nên góp sức. Ấy là 1 tấm lòng hết mực cao cả của Thanh hải.

Những lời thơ nhẹ nhõm, thành tâm của Thanh Hải cộng với ước nguyện bình dị đã lắng lại trong lòng người đọc nhiều dư vang nhất.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 7

“Sống trong đời sốngCần có 1 tấm lòngĐể làm gì, em biết ko?Để gió cuốn đi, để sóng cuốn trôi…”

Những câu thơ, lời hát đầy ý nghĩa đó ngợi ca tấm lòng của con người trong cuộc sống. Con người sống trên cuộc đời, người nào người nào cũng nên có 1 tấm lòng, 1 lẽ sống, 1 khát vọng sống đúng mực. Và Thanh Hải đã có 1 khát vọng, 1 nguyện ước sống đẹp. “Mùa xuân nho bé” là thi phẩm nói lên điều đó. Đặc trưng, 2 khổ thơ 4, 5 của tác phẩm đã trình bày vẻ đẹp của 1 cuộc đời với những khao khát hiến dâng mãnh liệt.

Nếu khổ thơ 1, 2, 3, tác giả Thanh Hải khắc họa vẻ đẹp của tự nhiên, của đất trời xứ Huế thì tới khổ 4, 5 dòng xúc cảm đã chuyển sang sự suy tư, mạch lạc với những suy ngẫm triết lí về cuộc đời. Mùa xuân của quê hương tổ quốc được hiện lên với những niềm khao khát hi vọng cháy bỏng:

“Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoaTa nhập vào hòa ca1 nốt trầm xao xuyến”.

Điệp từ “ta” được lặp lại đến 3 lần, “ta làm” được lặp lại như 1 khao khát góp sức mãnh liệt. Tác giả muốn hóa thân thành “con chim” để góp tiếng ca cho đời, để đem đến thú vui cho mọi người, muốn hóa thân thành “cành hoa” để điểm tô, tô sắc thêm cho cuộc đời và muốn “nhập vào hòa ca” để góp 1 tiếng nhạc hay cho ngày mai. Sau cùng, tác giả mong muốn biến thành “1 nốt trầm xao xuyến” trong bản nhạc đầy thanh âm của cuộc sống. Sự góp sức đó lặng thầm, thầm lặng, ko khoa trương, xa hoa, ko câu lệ. Tất cả đều bình dị, nhẹ nhõm. 1 mơ ước bé nhoi, giản dị tới hết sức. Nguyện ước sống đó hết sức cao đẹp. Không chỉ cho riêng thi sĩ, nhưng còn cho mọi người, cho dân tộc, cho tổ quốc. Khát vọng đó vượt qua tất cả mọi phạm vi, giới hạn. Ngay cả lúc nằm trên giường bệnh, cái khát vọng cao quý đó cũng ko bị dập tắt. Tác giả vẫn chứa chan niềm tin, hi vọng và động lực vào cuộc sống, vào khát vọng góp sức của bản thân.:

“1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc”

Mùa xuân nho bé đó là mùa xuân của tác giả, mùa xuân trong lòng của 1 nhà thơ đang đương đầu với bệnh tật nhưng mà có khát vọng to lao, cao cả. Mùa xuân nho bé đó nguyện góp chung vào mùa xuân to của toàn dân tộc. Và mùa xuân đó chỉ “lặng thầm dâng cho đời” nhưng thôi, ko quá khoa trương, xa hoa, 1 mùa xuân lặng thầm nhưng mà to lao. Dù tuổi tác có 2 mươi hay là lúc tóc đã điểm bạc, dù già hay trẻ, ở bất kì độ tuổi nào, đều có mong muốn góp sức cho Non sông những gì tươi cuốn hút nhất của cuộc đời.

Đọc cả bài thơ khái quát và đặc thù là khổ thơ 4,5 nói riêng của thi phẩm Mùa xuân nho bé, người đọc càng thêm trân quý những trị giá tốt đẹp của cuộc sống. 1 thi sĩ yêu tổ quốc, yêu đất nước tới da diết, mong muốn biến thành 1 phần bé của mùa xuân dân tộc. Đọc xong thi phẩm, những khao khát cháy bỏng của con người như được tiếp thêm động lực, những nguyện ước thanh xuân của các bạn teen như có thêm niềm tin mãnh liệt. Mỗi người hãy tạo ra mùa xuân riêng trong lòng mình, mùa xuân chung của tất cả mọi người. Ấy cũng chính là thông điệp nhưng tác giả Thanh Hải muốn gửi gắm qua tác phẩm này.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 8

Cứ mỗi độ xuân về, lòng người lại rộn rực những nỗi vui khó tả. Do vậy, mùa xuân luôn khiến người ta thổn thức, mong đợi và hào hứng vô khối. Xuân cũng khiến cho biết bao nhà thơ phải xao lòng nhưng viết nên những vần thơ tuyệt diệu, bởi đâu chỉ có xuân đất trời thôi đâu, lòng người cũng đang “xuân”, đang khao khát góp sức những xinh xắn nhất cho Non sông ,cho quê hương mình. Nhà thơ Thanh Hải đã viết nên những vần thơ đẹp tới nao lòng như thế qua bài “Mùa xuân nho bé”, đặc thù, thi phẩm đã nói lên nguyện ước quá chừng thật tâm của thi sĩ gửi gắm vào lẽ sống, vào cuộc đời. Và mong muốn đó được trình bày rất xúc cảm, mãnh liệt qua những lời thơ:

“Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoaTa nhập vào hoà ca1 nốt trầm xao xuyến.

1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc.”

Trước sức xuân trong trắng, tinh khôi đang tràn ngập khắp mọi nẻo, tâm hồn con người cũng yêu xuân, yêu tổ quốc, yêu cuộc đời và mong muốn được góp sức cho đời những điều xinh xắn. Ta muốn làm 1 con chim bé cất tiếng hát líu lô mang âm thanh trong trẻo tới mọi người. Ấy là cánh chim tự do giữa bầu trời yên bình hót tiếng ca chờ đợi vào ngày mai tươi đẹp. Ta muốn làm 1 bông hoa thôi, 1 bông hoa nhẹ nhõm, khoe sắc, điểm hương cho cuộc đời. Bông hoa của vẻ đẹp, của tình yêu, của nhựa sống. Tất cả những hình ảnh tự nhiên quá chừng bình dị đó nhưng mà được tác giả khao khát hoà nhập vào chính mình để tô điểm cuộc đời. Ấy là lẽ sống của thương mến, của khao khát sống và góp sức những tinh túy nhất cho số đông, tổ quốc, dù đấy là điều giản dị thôi nhưng mà thật tâm là đủ. Và hoà trong xúc cảm đó, Thanh Hải lại mong mình là 1 nốt trầm xao xuyến giữa bản nhạc cuộc đời. Không phải là những âm thanh cao ngất, xa xăm, cũng chẳng phải là thứ âm thanh ồn ã, náo nhiệt nhưng là 1 nốt trầm dịu nhẹ, an nhiên, thầm lặng lặng thầm hoà trong khúc ca giữa đời sống. Ấy là sự góp sức thầm lặng, mong muốn góp phần bé nhỏ của cuộc đời mình vào chỗ công cuộc xây dựng quê hương. Tác giả hoà cái tôi riêng vào cái ta chung như nói lên nỗi lòng của bao người, bao lứa tuổi tổ quốc vẫn tự nguyện góp sức những vẻ đẹp của tâm hồn và tài năng của mình vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Non sông.

“1 mùa xuân béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc.”

Ta chỉ là 1 mùa xuân nho bé thôi, 1 cuộc đời và những góp sức của ta cũng bé nhỏ so với biết bao điều xinh xắn của toàn cầu ngoài kia. Nhưng nếu được là 1 phần bé đó thôi, ta vẫn muốn dành trọn cho tổ quốc thương mến. Dù là trong những ngày bom đạn chiến tranh, ta quả cảm đấu tranh với súng đạn của đối thủ thì tới bữa nay, lúc tổ quốc yên bình, hạnh phúc, lúc tuổi đã xế chiều ta vẫn luôn giữ khao khát, tình yêu dành trọn tâm hồn mình cho tổ quốc. Ấy là 1 tấm lòng mãi mãi trường tồn theo thời kì, dù thanh xuân hay lúc đã về già, vẫn mong muốn cống hiến mình làm đẹp cho cuộc đời.

Bằng tình cảm thật tâm, tiếng nói giản dị dễ đi vào lòng người, giọng thơ rủ rỉ nhẹ nhõm như nhắc nhở mỗi chúng ta về niềm yêu cuộc sống. Thanh Hải đã gửi gắm vào lứa tuổi hệ ngày mai 1 mục tiêu sống, 1 lẽ sống cao đẹp nơi tâm hồn – “sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”. Hãy sống và góp sức hết mình cho đời, dâng những bông hoa cuốn hút nhất của cuộc đời mình dựng xây cho đời sống 1 cách toàn vẹn nhất.

Mùa xuân nho bé là tác phẩm nổi danh của thi sĩ Thanh Hải, kế bên bài làm văn Khát vọng hiến dâng cho đời của thi sĩ Thanh Hải trong khổ 4, 5 bài thơ Mùa xuân nho bé, các bạn học trò và thầy cô có thể tham khảo thêm các bài văn mẫu khác như, Phân tích khổ đầu bài Mùa xuân nho bé, Phân tích bài thơ Mùa xuân nho bé, Cảm nhận về bài thơ Mùa xuân nho bé, Phân tích bài thơ Mùa xuân nho bé, Cảm nhận khổ đầu bài Mùa xuân nho bé hay cả các phần Soạn văn lớp 9 – Mùa xuân nho bé.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 9

Những khao khát, những lý tưởng sống xinh xắn luôn là hành trang cho mỗi người tiến bước, góp sức và dựng xây đời. Nhà thơ Thanh Hải cũng từng viết về lẽ sống đẹp qua những vần thơ của mình, điển hình trong số đó phải kể tới tác phẩm “Mùa xuân nho bé” được ông viết vào những 5 cuối đời mình. Khổ thơ 4 và khổ thơ 5 của bài thơ đã bộc lộ xinh xắn nhất về tình thần đó.

” Ta làm con chim hótTa làm 1 nhành hoaTa biến trong hoà cà1 nốt trầm xao xuyến”

Cảnh sắc mùa xuân có bông hoa tím, dòng sông xanh, có tiếng chim chiền chiện trong ngần khiến thi sĩ thổn thức những mến thương. Mùa xuân chứa chan nhựa sống, đặc sắc sắc màu, rộn ràng thanh âm tương tự nên lòng người cũng không thể dửng dưng, đâu đấy trong ngõ ngóc của tâm hồn mùa xuân đang trỗi dậy, mọc những mầm xanh của niềm tin, của nguyện vọng được cống hiến xuân của mình cho tổ quốc, cho dân chúng. Điệp ngữ “ta làm” nhấn mạnh sự chủ động của chủ thể cùng lúc cho thấy được sự khao khát và khả năng muốn được tiến hành để góp sức thú vui cho đời. Khi này đây, ko còn là cái “tôi” riêng nữa nhưng cái “tôi” đã hòa chung vào cái “ta” của số đông, là nguyện vọng của muôn triệu con người.

Những nguyện vọng bình dị, những giấc mơ đơn sơ, những ước nguyện giản đơn: “con chim hót”; “1 nhành hoa” thật đáng trân quý biết bao. Người ta thường nói về những giấc mơ đầy lớn lao, những khao khát bự to nhưng mà có người nào biết được rằng thứ tốt cuốn hút nhất phải được dựng xây từ những điều bé nhỏ. Là 1 chú chim bé được bay tự do trên bầu trời bình an, góp vui cho đời tiếng hót, là bông hoa dại cũng toả sắc hương tô điểm trên mỗi cung đường của Non sông mình, là 1 nốt nhạc “trầm” góp vào bản nhạc hoà ca của cuộc đời. Và dù có là gì đi chăng nữa, nơi sâu thẳm tâm hồn vẫn muốn làm chủ đời mình, cống hiến mình vào điểm tô mùa xuân to của dân tộc. Giọng thơ khi này đây như thôi thúc, như hối thúc hãy hành động, hãy làm đi, hãy nguyện ý đóng góp mình vào dựng xây đời, dựng xây quê hương.

Trái tim người nhà thơ luôn tinh thần được bổn phận của chính mình với cuộc đời. Và có những điều ko cần phải khoa trương, ko cần những mỹ từ ngợi khen, tác giả chỉ muốn mọi điều đều nhẹ nhõm, thầm lặng:

“1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc”

Lẽ sống của thi sĩ thật dung dị biết bao, mỗi cuộc đời là mỗi mùa xuân, thi sĩ cũng muốn góp sức mùa xuân của mình, góp mùa xuân đó vào mùa xuân bao la của nước nhà mình. Dù là bé nhỏ ấy thôi nhưng mà là độc nhất, nhưng mà là những xinh xắn nhất nhưng thi sĩ ưu ái dành riêng nó để góp vào xây nên 1 mùa xuân đặc sắc nhất, chân thật nhất của tổ quốc. Tác giả chọn cho mình cách góp sức thầm lặng “lặng thầm dâng cho đời”, chỉ lặng thầm thôi nhưng mà nó sẽ làm đẹp cho đời, cho người, hơn tất thảy, những sự hy sinh lặng thầm thật đáng hâm mộ, đáng truyền tụng biết bao.

“Dù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc”

Điệp từ “dù là” đặt ở đầu 2 câu thơ như 1 lời hẹn, 1 lời khẳng định, 1 lời tự răn đầy nỗ lực về khát vọng hiến dâng dù lúc mái đầu còn xanh hay lúc tóc bạc. Dù lúc còn là những sức trẻ của tuổi 2 mươi hay những tháng 5 mệt nhọc của tuổi già thì vẫn phải giúp ích cho cuộc đời. Khát vọng góp sức biến thành lẽ sống bất tử trong cuộc đời.

Xuân Diệu cũng viết về mùa xuân với sự đắm say trước cũng đường tươi đẹp của tự nhiên, với khao khát sống vội vã bởi thời kì hữu hạn:

” Ta muốn ôm…..…Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi”

Dù ko quá vội vã, đon đả như Xuân Diệu, ta tới với mùa xuân của Thanh Hải bằng sự trong trẻo, nhẹ nhõm có phần dễ chịu, nhưng mà sâu bên trong cũng là 1 tinh thần sống vội, sống để góp sức những gì tinh túy và xinh xắn nhất của đời sống mình cho số đông mình.

Chỉ với 2 khổ thơ thôi nhưng lúc đọc xong, lòng em ko khỏi suy ngẫm về chính mình. Có nhẽ thời kì qua em đã bỏ dở nhiều điều, từ nay em sẽ phấn đấu trưởng thành hơn, cống hiến mình dù bé nhỏ để tương trợ mọi người, xây dựng quê hương tổ quốc mình.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 10

Mùa xuân nho bé được tác giả sáng tác ko lâu trước lúc nhắm mắt xuôi tay, tác phẩm nói lên những mong muốn, hàn huyên, khao khát của tác giả mong muốn góp sức cho đời, điều đấy thấy rất rõ trong 2 khổ thơ 4,5.

Trong đoạn đầu tác giả trình bày tình yêu tự nhiên, yêu tổ quốc qua những vần thơ đắm say lòng người, thi sĩ Thanh Hải đã chuyển giọng thơ sang bộc bạch suy ngẫm về mùa xuân của tổ quốc và những mong muốn của chính tác giả.

“Ta làm con chim hót,Ta làm 1 cành hoa.Ta nhập vào hoà ca,1 nốt trầm xao xuyến”

Nhịp thơ có phần tốc độ hơn, cụm từ “ta làm” trình bày được những mong muốn cháy bỏng của chính tác giả, mong muốn tiến hành nhiều điều ý nghĩa, nguyện ước của tác giả được làm con chim, cành hoa để góp vào vườn hoa đầy màu sắc,điểm tô cho mùa xuân. Nhà thơ cũng mong biến thành 1 “nốt trầm” nhẹ nhõm hòa mình vào khúc ca của mùa xuân.

Nên nhớ tác giả đang chỉ mất khoảng bị bệnh nặng và những điều dễ ợt, tầm thường nhưng mà lại phát triển thành quá xa vời với tác giả, nguyện ước của Thanh Hải khi này phát triển thành giản dị, trình bày lối sống cao đẹp. Ấy chính là khát vọng góp sức sức lực của bản thân vào mùa xuân của tự nhiên, tổ quốc.

1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc.

Giọng thơ khi này vẫn nhẹ nhõm, sâu lắng như lời hàn huyên từ tận đáy lòng, dẫu rằng đã qua mùa xuân của tuổi xanh nhưng mà tác giả vẫn mong muốn hòa mình vào mùa xuân chung, cụm từ “dù là” trình bày thái độ bất chấp tuổi tác vẫn cương quyết góp sức sức lực, trí não vào sự tăng trưởng của tổ quốc. Ấy chính là tấm lòng thành tâm đáng quý biết bao của thi sĩ Thanh Hải.

Khổ 4, 5 của bài thơ Mùa xuân nho bé giọng thơ phát triển thành sâu lắng, xúc cảm như lời tâm sự, nguyện ước cuối đời. Ông đã thổ lộ những khao khát, mong muốn giản dị và cao cả của mình: sống là phải góp sức hòa mình vào mùa xuân chung của tự nhiên, tổ quốc tới khoảnh khắc rốt cuộc.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 11

Thanh Hải thi sĩ lãng mạn và gắn bó với xứ Huế hữu tình với con sông Hương thơ mộng và núi Ngự Bình. Chính tại đây giúp tác giả Thanh Hải có những vần thơ hay và thú vị. Thanh Hải có nhiều đóng góp cho văn chương cách mệnh miền Nam được nhiều nhà văn, nhà nghiên cứu bình chọn cao. Nhắc tới ông chúng ta phải nhớ tới bài thơ “Mùa xuân nho bé”. Tác phẩm được thi sĩ sáng tác lúc đang bệnh và trước vẻ đẹp của tự nhiên, thời khắc tổ quốc vào xuân. Nhà thơ mong muốn khao khát hòa nhập góp sức cho mùa xuân tổ quốc và dân tộc. Khát vọng đấy được trình bày rõ trong khổ 4 5 của bài thơ.

Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoaTa nhập vào hòa ca1 nốt trầm xao xuyến.1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc…

Quốc gia vào xuân, tác giả nhận thấy được mùa xuân trỗi dậy từ bản thân đấy là mùa xuân lòng người, mùa xuân nhựa sống.

Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoaTa nhập vào hòa ca1 nốt trầm xao xuyến.

Tác giả muốn là tiếng chim hót hoà trong khu vườn tràn trề tiếng chim, xin làm 1 cành hoa trong khu vườn hoa xinh xắn, xin là nốt nhạc trong bản đồng ca của dân tộc trong thời gian đổi mới. Mong uớc của tác giả phát triển thành gần gụi và giản dị 1 cách lạ lùng. Nhịp thơ khi này phát triển thành nhanh và lập cập như chính dòng thời kì đang trôi đi.

Tâm hồn bé nhỏ của tác giả đôi lúc lại mạnh bạo nhưng mà giản dị và thầm lặng:

1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đời

Tác giả cũng phát hiện ảnh ảnh “mùa xuân nho bé đấy là sự góp sức của mỗi con người hòa chung vào mùa xuân của đất trời, của Non sông. Nhà thơ mong muốn được làm việc, góp sức cho tổ quốc, quê hương mặc cho tuổi tác đã to:

Dù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc

Tuổi trẻ làm việc, góp sức, tuổi già cũng ko khác là bao. Nhà thơ có bổn phận đối với quê hương, tổ quốc. Lời thơ ko chỉ là ước vọng, mong mỏi của ông nhưng còn kêu gọi mọi người cùng nhau gắng công xây dựng tổ quốc phát triển thành tươi đẹp và tử tế hơn.

Những con người như Thanh Hải hay của nhà văn Nguyễn Thành Long trong truyện ngắn Âm thầm Sa Pa về đối tượng anh thanh niên họ đều đang góp công huân lặng thầm của bản thân vào sự nghiệp tăng trưởng quê hương tổ quốc. Ấy chính là mùa xuân nho bé nhưng Thanh Hải nhắn nhủ tới chúng ta.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 12

“Nếu là con chim, chiếc lá,Con chim phải hót, chiếc lá phải xanhCó lẽ nào vay nhưng ko trả,Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình.“(Tố Hữu)

Tố Hữu – thi sĩ cùng quê hương xứ Huế với Thanh Hải – đã viết trong bài “1 khúc ca xuân” những lời tâm niệm thật thật tâm, giản dị và khẩn thiết. Còn Thanh Hải lúc viết bài thơ “Mùa xuân nho bé” trước khi ra đi, chẳng những đã thổ lộ những suy ngẫm nhưng còn mơ ước được hiến dâng 1 mùa xuân nho bé của mình cho mùa xuân lớn lao của tổ quốc Việt Nam. Thanh Hải đã trình bày “tâm nguyện thật tha thiết, cảm động của thi sĩ Thanh Hải với tổ quốc, với cuộc đời rõ nhất trong 2 khổ thơ 4,5:

Sau những dòng thơ dâng tràn tình yêu tự nhiên, lòng kiêu hãnh, sáng sủa, tin yêu đối với tổ quốc, dân tộc Thanh Hải chuyển sang giọng thơ đó rất giàu sức suy tưởng và làm đắm say lòng người. Từ xúc cảm của tự nhiên, tổ quốc, mạch thơ đã chuyển 1 cách thiên nhiên sang bộc bạch suy ngẫm và tâm niệm của thi sĩ trước mùa xuân của tổ quốc.Mùa xuân của tự nhiên, tổ quốc thường gợi lên ở mỗi con người niềm khao khát và hi vọng. Với Thanh Hải cũng thế, đây chính là thời khắc nhưng ông nhìn lại cuộc đời và bày tỏ tâm niệm tha thiết của 1 nhà cách mệnh, 1 thi sĩ đã gắn bó trọn đời với tổ quốc, quê hương với 1 khát vọng thật tâm và khẩn thiết:

“Ta làm con chim hót,Ta làm 1 cành hoa.Ta nhập vào hòa ca,1 nốt trầm xao xuyến“

Nhịp thơ dập dồn và điệp từ “ta làm” diễn đạt rõ nét khát vọng góp sức của thi sĩ. Ấy là khát vọng sống hòa nhập vào cuộc sống của tổ quốc, góp sức phần tốt đẹp, dù bé nhỏ, của mình cho cuộc đời chung, cho tổ quốc. Điều tâm niệm đó được trình bày 1 cách thật tâm trong những hình ảnh thiên nhiên giàu sức gợi tả, gây xúc động sâu xa trong lòng người đọc. Nguyện ước được làm 1 tiếng chim, 1 cành hoa để góp vào vườn hoa muôn hương muôn sắc, rộn ràng tiếng chim, để đem đến hương sắc, điểm tô cho mùa xuân thêm tươi đẹp. Nhà thơ cầu nguyện được làm 1 “nốt trầm xao xuyến” ko ồn ã, ko cao điệu nhưng chỉ thầm lặng, lặng thầm để “nhập”vào khúc ca, tiếng hát của dân chúng vui tươi đón xuân về. Được điểm tô cho mùa xuân, được góp phần tạo lập mùa xuân là tác giả đã nguyện hi sinh, nguyện góp sức cho sự phồn vinh của tổ quốc. 1 mơ ước nho bé, thành tâm, ko cừ khôi lớn lao nhưng gần gụi quá, khiêm tốn và cute quá! Hình ảnh nhuần nhì, thiên nhiên, thật tâm, giọng thơ nhè nhẹ, êm ái, ngọt ngào của những thanh bằng liên tục liên kết với cách cấu tứ lặp lại tương tự đã mang 1 ý nghĩa mới nhấn mạnh thêm mơ ước được sống có lợi cho đời, góp sức cho tổ quốc như 1 lẽ thiên nhiên. Điệp từ “ta” như 1 lời khẳng định, vừa như 1 tiếng lòng, như 1 lời hàn huyên bé nhẹ, thành tâm. Nguyện ước đấy đã được đẩy lên cao thành 1 lẽ sống cao đẹp, ko chỉ cho riêng thi sĩ nhưng cho tất cả mọi người, cho thời đại của chúng ta. Ấy là lẽ sống góp sức cho đời lặng thầm, khiếm tốn, không tính gì tới tuổi tác:

1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc.

Thái độ “lặng thầm dâng cho đời” nói lên ý nguyện thật khiêm nhượng nhưng mà cực kỳ dẻo dai và hết sức đáng quý vì đấy là những gì tốt cuốn hút nhất trong cuộc đời. Thật cảm động làm sao trước ước ao của thi sĩ dẫu đã qua tuổi xuân của cuộc đời, vẫn được làm 1 mùa xuân bé trong cái mùa xuân to lao đó. Điệp ngữ “dù là” ở đây như 1 lời tự khẳng định để nhủ với lương tâm sẽ phải kiên định, thách thức với thời kì tuổi già, bệnh tật để mãi mãi làm 1 mùa xuân nho bé trong mùa xuân bao la của quê hương tổ quốc. Giọng thơ vẫn bé nhẹ, thành tâm nhưng mà mang sức nói chung to. Chính thành ra, hình ảnh “mùa xuân nho bé” ở cuối bài như ánh lên, toả sức xuân tâm hồn trong toàn bài thơ.

Thật cảm động và kính phục biết bao lúc đọc những vần thơ như lời tổng kết của cuộc đời. “Dù là tuổi 2 mươi” lúc mới tham dự kháng chiến cho tới lúc tóc bạc là thời khắc bây giờ vẫn lặng thầm hiến dâng cho đời và những câu thơ này là 1 trong những câu thơ rốt cuộc. “1 mùa xuân nho bé” rốt cuộc của Thanh Hải dâng tặng cho đời trước khi ông bước vào toàn cầu cực lạc, sẵn sàng ra đi mãi mãi.

Những lời hàn huyên rốt cuộc của người sắp mất luôn là những lời thực, luôn ngập tràn tình cảm, nguyện ước sâu lắng nhất… Và bài thơ này cũng chính là những điều đúc kết cả cuộc đời của ông. Ông đã thổ lộ, tâm sự những điều sâu kín nhất trong lòng, và chính khi đấy Thanh Hải đã thả hồn vào thơ, cùng chung 1 nhịp đập với thơ để ông và thơ luôn được cùng nhau, hiểu nhau và thổ lộ cho nhau.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 13

Công cuộc xây dựng xã hội mới yêu cầu những con người mới biết góp sức, biết hi sinh. Nhà thơ Thanh Hải, 1 thi sĩ cách mệnh đã thấm nhuần ý kiến trên. Bài thơ “Mùa xuân nho bé” đã thay ông nói lên niềm hàn huyên, khát vọng được góp sức cho mùa xuân của tổ quốc. Chỉ với 2 đoạn thơ, tác giả đã nêu bật được niềm khát vọng tha thiết, cháy bỏng của mình:

Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoaTa nhập vào hòa ca1 nốt trầm xao xuyến.1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc.

Trong sức xuân mạnh bạo của đất trời, trong khí thế bừng bừng nhựa sống của tổ quốc vào xuân, tác giả đã cảm thu được mùa xuân trỗi dậy tự đáy tâm hồn mình. Ấy là mùa xuân của lòng người, mùa xuân của nhựa sống tươi trẻ, mùa xuân của góp sức và hi sinh.

Tác giả ko mơ giấc mơ lớn lao, chẳng tưởng 1 viễn tượng lạ kì, nhưng tâm hồn tác giả nguyện những mơ ước đơn sơ, bình dị:

Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoaTa nhập vào hòa ca1 nốt trầm xao xuyến.

Tác giả mơ ước được hi sinh, được góp sức. Ước mong cháy bỏng của tác giả sôi tràn tâm huyết, căng tràn nhựa hi sinh, cường điệu lên 1 niềm tin bất tử. Tác giả ước mong nhưng mà chỉ nguyện “làm” 1 cành hoa, 1 con chim hót. Tác giả sử nguyện rằng mình sẽ làm, vâng sẽ làm 1 tiếng chim, 1 cành hoa đế góp vào vườn hoa muôn hương muôn sắc, rộn ràng tiếng chim. 1 cành hoa, 1 tiếng chim để điểm tô cho cảnh quan mùa xuân tươi đẹp. Ấy là nguyện ước lạ lùng, chẳng phải nó cừ khôi lớn lao nhưng tại nó gần gụi. Quá, cute quá. Ước được điểm tô cho mùa xuân, được góp phần tạo lập mùa xuân là tác giả đã nguyện hi sinh, nguyện góp sức cho sự phồn vinh của tổ quốc.

Tác giả nguyện sẽ góp sức, góp sức những gì đơn sơ, giản dị, nhưng mà lại có lợi cho đời:

Ta nhập vào hòa ca1 nốt trầm xao xuyến

Tác giá ko mơ được làm 1 cánh đại bàng lướt gió giữa trời xuân, ko mơ được làm nốt nhạc vút cao trong dàn hòa ca bay bổng. Tác giả chỉ nguyện làm 1 tiếng chim hót, 1 nốt trầm nhưng mà xao xuyến lòng người. 1 mơ ước nho bé, thành tâm.

Tâm hồn của tác giả hòa vào mùa xuân tổ quốc, thôi thúc từng hồi, mạnh bạo nhưng mà thầm lặng, lặng thầm:

1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc

Nhan đề của bài thơ “Mùa xuân nho bé” là tương tự. Mùa xuân nho bé trong mùa xuân to lao của tổ quốc. Ấy là nguyện ước của tác giả, nguyện sẽ mãi mãi được làm việc, được hi sinh, góp sức. Tác giả muốn góp vào mùa xuân chút công huân bé nhỏ của mình. Ấy là ý thích, là niềm tin vào cuộc sống tốt đẹp, cũng là tấm lòng thành tâm của tác giả. Tác giả ko ước mong xa xăm: 1 mùa xuân nho bé

Vâng! Mùa xuân nho bé, rất bé nhưng mà lại có ý nghĩa to lao. Bởi tấm lòng của tác giả luôn hướng đến sự góp sức tốt đẹp, bởi 1 mùa xuân nho bé sẽ vẽ lên mùa xuân đất trời bao la. Mùa xuân của tác giả chẳng ồn ã náo nhiệt nhưng thầm lặng lặng thầm góp sức, chẳng khoa trương, ko cần người nào biết tới: Âm thầm dâng cho đời

Tinh thần của tác giả từ 1 nguyện ước hi sinh, trình bày sâu hơn là lòng nhân từ, muốn giúp đời trong thầm lặng lặng thầm:

Dù là tuổi 2 mươiDù là khỉ tóc bạc

Tuổi trẻ góp sức hi sinh, tuổi già cũng thầm lặng góp sức. Tinh thần về bổn phận với quê hương, tổ quốc, khát vọng được sống, được góp sức biến thành 1 tinh thần bất tử trong tâm hồn tác giả. Tác giá sẽ sống và góp sức. Còn sống là còn góp sức. Lời thơ bé nhẻ, thành tâm quá! Tuổi 2 mươi căng tràn sức sống hay tuổi già tóc bạc tinh thần bổn phận với tổ quốc vẫn ko chỉnh sửa. Điệp từ “dù là” như là 1 lời hẹn, cũng là 1 lời tự răn với lương tâm sẽ mãi mãi là mùa xuân nho bé trong mùa xuân bao la của quê hương, tổ quốc.

Thấm nhuần tâm sự, nguyện ước của tác giả, được sống trong 1 xã hội hòa bình hợp nhất, ta phải làm sao để với lương tâm ta, ta ko hổ hang là người đã chối bỏ bổn phận với tổ quốc, với quê hương. Như Thanh Hải, ta cũng nguyện được là 1 “mùa xuân nho bé”.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 14

“Mùa xuân bé bé” là khúc ca rốt cuộc của thi sĩ Thanh Hải để lại cho cuộc đời. Từ cảm hứng về vẻ đẹp và tự nhiên của xứ huế, thi sĩ liên tưởng tới mùa xuân vĩnh hằng của tổ quốc, cùng lúc trình bày khát vọng dân hiến mùa xuân cuộc đời cho mùa xuân to của tổ quốc. Tình cảm đó được trình bày thật tâm và cảm động qua khổ 4 và 5 của bài thơ.

Xứ Huế mơ mộng dệt nên những tình cảm kính yêu khẩn thiết trong lòng thi sĩ. Từ những xúc cảm về mùa xuân trong suy tưởng, tác giả đã chuyển mạch thơ 1 cách thiên nhiên sang bộc bạch những suy ngẫm và tâm niệm của mình về lẽ sống, về ý nghĩa trị giá của cuộc đời mỗi con người:

“Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoaTa nhập vào hoà ca1 nốt trầm xao xuyến”.

Để bộc bạch lẽ sống của mình, ngay từ những câu thơ khởi đầu đoạn, Thanh Hải đã đem lại cho người đọc cái nhạc điệu ngọt ngào, êm ái của những thanh bằng liên tục “ta”-“hoa”-“ca”. Điệp từ “ta” được lặp đi lặp lại trình bày 1 nguyện ước thật tâm, tha thiết. Động từ “làm”-“nhập” ở vai trò vị ngữ biểu hiện sự hoá thân tới diệu kỳ – hoá thân để sống đẹp, sống có lợi.

Nhà thơ đã tuyển lựa những hình ảnh đẹp của tự nhiên,của cuộc sống để bộc bạch nguyện ước: “con chim”, “1 cành hoa”, “1 nốt trầm”. Còn gì đẹp hơn lúc làm 1 cành hoa đem sắc hương điểm tô cho mùa xuân đất mẹ! Còn gì vui hơn lúc được làm con chim bé cất tiếng hót rộn ràng làm vui cho đời!

Các hình ảnh bông hoa, tiếng chim đã hiện ra trong xúc cảm của thi nhân về mùa xuân tự nhiên tươi đẹp, giờ lại được sử dụng để trình bày lẽ sống của mình. 1 ý nghĩa mới đã mở ra, đấy là mong muốn được sống có lợi, sống làm đẹp cho đời là lẽ thường tình.

Cái “tôi”của thi nhân trong phần đầu bài thơ giờ chuyển hoá thành cái “ta”. Có cả cái riêng và chung trong cái “ta” đó. Với cách sử dụng đại từ này, thi sĩ đã khẳng định giữa tư nhân và số đông, giữa cái riêng và cái chung.

Hình ảnh “nốt trầm” và lặp lại số từ “1” tác giả cho thấy nguyện vọng khẩn thiết, thật tâm của mình. Không ồn ã, cao giọng, thi sĩ chỉ muốn làm “1 nốt trầm” nhưng mà phải là “1 nốt trầm xao xuyến” để góp vào bản hoà ca chung. Nghĩa là thi sĩ muốn đem phần bé nhỏ của riêng mình để góp vào công cuộc đổi mới và đi lên của tổ quốc. Đọc đoạn thơ, ta xúc động trước nguyện ước của thi sĩ xứ Huế và cũng là nguyện ước của nhiều người.

Lẽ sống của Thanh Hải còn được trình bày trong những vần thơ sâu lắng:

“1 mùa xuân béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc.”

Cách sử dụng ngôn từ của thi sĩ Thanh Hải rất xác thực, tinh tế và gợi cảm. Làm cành hoa, làm con chim, làm nốt trầm và làm 1 mùa xuân nho bé để lặng thầm hiến dâng cho cuộc đời.

“Mùa xuân nho bé” là 1 ẩn dụ đầy thông minh, biểu hiện 1 cuộc đời cute, 1 khát vọng sống cao đẹp. Mỗi người hãy làm 1 mùa xuân,hãy đem tất cả những gì tốt đẹp, tinh tuý của mình, dẫu có bé nhỏ để góp vào làm đẹp cho mùa xuân tổ quốc.

Cặp từ láy “nho bé”, “lặng thầm” cho thấy 1 thái độ thật tâm, khiêm nhượng, lấy tình thương làm chuẩn mực cho lẽ sống đẹp, sống để góp sức đem tài năng chuyên dụng cho tổ quốc, chuyên dụng cho dân chúng.

Không khoe khoang, cao điệu nhưng chỉ lặng thầm thầm lặng hiến dâng. Ý thơ trình bày 1 nguyện ước, 1 khát vọng, 1 mục tiêu sống.Biết lặng thầm dâng đời, biết sống vì mọi người cũng là cách sống nhưng thi sĩ Tố Hữu đã viết:

“Nếu là con chim chiếc láThì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh,Có lẽ nào vay nhưng ko trảSống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”.

Nguyễn Sĩ Đại trong bài thơ Lá xanh, cũng đã bộc bạch:

“Người vá trời lấp bểKẻ đắp luỹ xây thànhTa chỉ là chiếc láViệc của mình là xanh”

Thanh Hải trước lúc về với toàn cầu “người hiền” cũng đã nguyện ước:

“Âm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc”.

Lời nguyện ước thật thuỷ chung, son sắt. Sử dụng điệp ngữ “dù là” nhắc lại 2 lần như tiếng lòng tự dặn mình đinh ninh: dẫu có ở công đoạn nào của cuộc đời, tuổi 2 mươi chứa chan sức trẻ, hay lúc đã già, bệnh tật thì vẫn phải sống có lợi cho đời, sống làm đẹp cho tổ quốc.

Đây là 1 vấn đề nhân sinh quan nhưng mà đã được chuyển tải bằng những hình ảnh thơ sáng đẹp, bằng giọng thơ nhẹ nhõm, rủ rỉ, tha thiết. Thành ra, nhưng sức lan tỏa của nó thật to.

Bài thơ được viết vào thời kì cuối đời,trước lúc thi sĩ đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng mà trong bài thơ chẳng phải gợi chút băn khoăn về bệnh tật, về những nghĩ suy riêng tây cho bản thân. Chỉ “lặng thầm” nhưng cháy bỏng 1 nỗi khao khát được dâng những gì xinh xắn nhất của cuộc đời mình cho tổ quốc. Khổ 4 và 5 của bài thơ là lời tâm niệm của 1 con người đã trải đời qua 2 trận đấu tranh, đã góp sức toàn vẹn cuộc đời và sự nghiệp của mình cho cách mệnh. Điều đấy càng làm ngày càng tăng trị giá tư tưởng của bài thơ.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 15

Gắn bó với nền thơ cách mệnh, Thanh Hải đóng góp quan trọng trong nền thi ca chống Mĩ cứu nước. Bài thơ “Mùa xuân nho bé” là tác phẩm rốt cuộc ông để lại cho cuộc đời. Từ tình yêu quê hương, tổ quốc tha thiết, thi sĩ khao khát được hòa nhập, hiến dâng mùa xuân nho bé của cuộc đời mình cho mùa xuân to của dân tộc, hóa thân thành 1 phần vĩnh hằng của tổ quốc. Nguyện ước hiến dâng cao đẹp đó được thi sĩ Thanh Hải trình bày thật tâm và cảm động qua khổ thơ 4 và 5 của bài thơ:

Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoaTa nhập vào hoà ca1 nốt trầm xao xuyến

1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc.

Đọc xong 2 khổ thơ đấy nhưng lòng ta vẫn còn bổi hổi, xao xuyến về nguyện ước cao đẹp của thi sĩ Thanh Hải. Với thể thơ 5 chữ, mang âm hưởng dân ca nhẹ nhõm khẩn thiết, giàu hình ảnh, cấu trúc thơ chặt chẽ mang 1 nét rực rỡ riêng. Vấn đề ý nghĩa cuộc sống của mỗi tư nhân được Thanh Hải trình bày 1 cách thật tâm, khẩn thiết, bằng giọng văn bé nhẹ như lời hàn huyên, lời gửi gắm của mình với cuộc đời:

Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoaTa nhập vào hoà ca1 nốt trầm xao xuyến

Tác giả Thanh Hải nghĩ suy về mình, về bổn phận đóng góp của mình trong mùa xuân của đời. Nếu ở khổ thơ đầu mùa xuân tự nhiên được báo hiệu bằng hình ảnh 1 bông hoa đang nở rộ, bằng âm thanh thánh thót của tiếng chim chiền chiện ngày giờ đây thi sĩ cũng muốn làm con chim hót, 1 cành hoa để góp phần làm nên 1 mùa xuân đẹp cho đời. Trong cái to lao của đất trời vào xuân, thi sĩ Thanh Hải chỉ muốn góp phần làm 1 tiếng chim trong giọng hót của muôn loài chim để âm thanh thêm rộn ràng, tâng bừng, mang thú vui tới cho mọi người. Làm 1 cành hoa trong hương sắc của muôn hoa để góp thêm vẻ đẹp đẽ thắm đặc sắc cho đời.

Đặc trưng hơn nữa là tác giả còn muốn làm 1 nốt trầm trong bản hợp tấu muôn lời muôn điệu của cuộc sống. Tác giả chỉ muốn làm 1 nốt trầm ko vút cao, chỉ là 1 nốt trầm phụ bè của dàn hợp xướng làm nền cho bè vút lên nhưng mà là 1 nốt trầm xao xuyến lòng người, khiến cho đời sinh động cute. Số từ “1” đặt trước “cành hoa”, “nốt trầm” trình bày sự khiêm tốn của thi sĩ. Không làm được 1 vườn hoa thì hãy làm 1 bông hoa bé bỏng. Không làm 1 dàn hợp xướng thì hãy làm 1 nốt trầm xao xuyến.

Chỉ xin làm 1 bông hoa, 1 tiếng chim, 1 nốt trầm để điểm tô làm đẹp, làm vui cuộc sống. Nguyện ước hóa thân của thi sĩ ko cao xa, lớn lao nhưng gần gụi thân yêu. Không những vậy, khát vọng góp sức đó rất khiêm tốn, lặng thầm ko dừng nghỉ. Khiêm tốn ở chỗ tất cả nguyện ước của thi sĩ đọng lại ở 2 câu thơ:

1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đời

Hình ảnh thơ ở đây lập lại đầu đề “mùa xuân nho bé” là điểm sáng thẩm mỹ của bài thơ. Mùa xuân là 1 định nghĩa về thời kì. Vậy nhưng thi sĩ đã chi tiết hoá thành hình khối nho bé để trình bày tấm lòng mình. Không phải là 1 mùa xuân xanh, 1 mùa xuân hồng nhưng là 1 mùa xuân nho bé.

Chính với khát vọng làm 1 tiếng chim hót , làm 1 cành hoa xinh, làm nốt nhạc trầm là Thanh Hải đã tạo ra 1 mùa xuân nho bé để hoà mình vào mùa xuân to lao của tổ quốc. Nó dâng hạnh phúc, sự sống cho đời. Nhưng trong cái xuân đời riêng vào mùa xuân rộng lớn vô tận của cuộc đời là khát vọng khiêm tốn cute của 1 người tha thiết muốn góp sức cho đất nước và tinh thần rất rõ giới hạn của tư nhân mỗi người trước cái vô biên bao la của cuộc đời.

Điều đáng quý là thi sĩ ko muốn góp sức 1 cách khoa trương nhưng góp sức 1 cách thầm lặng lặng thầm .Điểm đáng nổi trội ở đây là tác giả Thanh Hải dẫu chỉ mong được đóng góp cho đời 1 mùa xuân nho bé 1 cách lặng thầm nhưng mà lại mài miệt ko dứt, hay là ko dừng nghỉ dù trẻ hay tuổi già.

Dù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc.

Mùa xuân nho bé chính là tấm lòng đáng quý của thi sĩ Thanh Hải đối với cuộc đời. Điệp ngữ “dù là” được lặp lại như mang ý nhấn mạnh đã giúp tác giả trình bày thành công Nguyện ước hiến dâng mùa xuân cuộc đời mình cho mùa xuân to của tổ quốc, bất chấp thử thách thời kì, tuổi già bệnh tật khẳng định nỗ lực góp sức ko giới hạn. Khát vọng đó đã biến thành tâm nguyện bất tử, khẳng định tình yêu khẩn thiết đối với cuộc sống và quê hương, tổ quốc của thi sĩ.

Cảm nhận khổ thơ 4,5 bài thơ Mùa xuân nho bé – Mẫu 16

“Mùa xuân… Mùa xuân, 1 mùa xuân nho bé… Âm thầm dâng cho đời…” điệp khúc đó được ngân lên dạt dào biết bao trái tim của những người đang cảm nhận, những người đang sống và làm việc đâu đấy trên mảnh đất này. Và phải chăng đấy là nguồn cảm hứng to của thi sĩ Thanh Hải với tình yêu quê hương, yêu cuộc sống và muốn 1 lần nữa được hiến dâng cho đời.

Trong ko khí tâng bừng của đất trời mùa xuân, thi sĩ đã cảm thu được 1 mùa xuân tươi trẻ, rộn rực trong tâm hồn. Ấy là mùa xuân của lòng người, của đất trời

“Ta làm con chim hótTa làm 1 cành hoaTa nhập vào hòa ca1 nốt trầm xao xuyến”.

Điêp từ ta làm diễn đạt 1 cách rõ nét của thi sĩ. Nhà thơ muốn làm 1 con chim, 1 nhành hoa để dâng tiếng hót của mình cho đời, để tỏa hương thơm ngạt ngào cho sắc xuân. Từ khát vọng được hòa nhập đấy thi sĩ đã trình bày rõ khát vọng góp sức mình ở những câu thơ tiếp theo:

“1 mùa xuân nho béÂm thầm dâng cho đờiDù là tuổi 2 mươiDù là lúc tóc bạc”

Mùa xuân nho bé là cách nói đầy ẩn dụ và đầy sức thông minh của thi sĩ. Mỗi người có thể góp 1 chút sức mình vào đấy, hiến dâng là 1 hành động cho đi nhưng ko yêu cầu sự đáp lai. Cho dù là trẻ trai hay tóc đã bạc thì điều này vốn ko quan trọng bởi lúc đã muốn hiến dâng cho cuộc đời, cho quê hương tổ quốc thì ko quan trọng tuổi tác

Giữa 1 mùa thu của cuộc đời mình, tác giả đã liên tưởng tới 1 mùa xuân tươi đẹp để điểm tô cho cuộc đời với những lời thơ bình dị,trong trắng chẳng phải có 1 chút âm u của cuộc đời. Không chỉ hay về ý thơ nhưng còn hay ca ngôn từ, cả nhịp độ trong bài. Cảm ơn thi sĩ đã đem đến cho người đọc về 1 bài học, về 1 lí tưởng sống thực thụ cao đẹp biết bao.”sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”.

Đoạn thơ đã để lại trong lòng người đọc 1 xúc cảm khó tả khó phai mờ và mãi trường tồn cùng tổ quốc, gợi nhắc cho lứa tuổi trẻ 1 cách sống đẹp, góp mùa xuân bé của mình vào mùa xuân to của dân tộc.

.

Related Posts